Ngày còn bé mỗi khi thấy nồi canh khổ qua là nhăn mặt với bà với mẹ. Món canh đắng nghét chẳng có gì ngon mà cứ mỗi khi nhà có giỗ có TẾT là y như rằng có nồi canh khổ qua …
Giờ khi lớn lên có gia đình, rồi làm mẹ hai thiên thần nhỏ thì không biết tự khi nào lại thấy nhớ nồi canh khổ qua ngày xưa… Giữa bộn bề cuộc sống đôi khi cũng nấu vội được món canh ngày xưa, nhưng mùi của khói bếp, tiếng rộn ràng trong nhà ngoài ngõ ngày giỗ ngày TẾT thì không còn nữa… Chạnh lòng Nhớ …
Nhớ hoài câu nói của Bà : Ăn canh khổ qua cho cái khổ qua đi con ah🍀
Con giờ đã hiểu tại sao món canh có đắng có cay có ngọt bùi này lại thân quen đến lạ. Vì cuộc sống vốn đủ đắng cay mà cũng đầy ngọt bùi…
