Áp lực !!!

Trách nhiệm khiến tôi căng thẳng, cô đơn và lạc lõng trong chính căn nhà của mình. Không biết tự khi nào tôi bỗng thấy vừa nhớ đến da diết mà lại sợ đến tận cùng như vậy.

Đêm về là khoảnh khắc tôi thích nhất khi mọi thứ dường như buông tôi ra không dày vò, xâu xé tâm can tôi nữa. Nhưng trốn tránh để làm gì khi ngày mai cũng sẽ đến?!

Ước gì! Phải chi! Giá như! Đều là những câu cảm thán vô nghĩa. Chỉ có một lựa chọn hoặc đi tiếp hoặc buông xuôi.

Cố lên tôi ơi, đến khi nào còn có thể !!!

Gửi bình luận