Tuổi thơ như chiếc gối êm 🍀🍀🍀

Mưa …

Mưa rơi rả rích cả ngày khiến cả thành phố nhỏ bé này ướt sũng. Cái cảm giác nằm nhà thì bức bối mà bước ra đường lại ngán ngẩm vì ẩm ướt, bao nhiêu thứ thời trang hay phong cách đều xếp xó nhường chỗ cho quần short và t-shirt, bonus thêm cho đôi dép kẹp siêu địa hình là ra outfit ngày mưa. Thế đấy, dù ngán ngẩm vẫn đi thôi vì ở nhà thì không tài nào tìm ra cảm xúc để viết mà deadline thì đã dí đến cổ rồi 🌝

Bước ra đường là mẹ lại bảo : “Bao nghề không làm lại đi làm cái nghề viết văn với viết vở !” Cười méo xệch với mẹ một cái rồi chạy vội ra đường TẠI CON GÁI MẸ ẨM ƯƠNG NÊN NÓ THẾ 😅

Đến nơi quán quen là cả người vừa kịp ướt nhẹ, vì cái thói quen lười biếng mặc áo mưa. Ngồi vào cái góc quen, mưa vẫn rơi rả rích và có một dòng cảm xúc len nhẹ theo lời nhạc trong quán “… tuổi thơ như chiếc gối êm, êm cho tuổi già úp mặt …” lời bài hát Mẹ tôi của nhạc sỹ Trần Tiến. Vâng … tuổi thơ ! Vậy là mình kịp già rồi…

Cuộc sống xoay vần con người ta với bao nỗi lo cơm, áo, gạo, tiền… đôi khi một chút thoáng qua cũng khiến ta ngơ ngẩn. Đâu đó một mùi hương, một khung cảnh, một món ăn… lại làm ta bồi hồi nhớ, ngậm ngùi thương… và thèm. Thèm được cảm giác bé lại, tận hưởng chút gì đó của ngày xưa. Thế đấy, ai cũng có một chiếc gối êm để tựa đầu úp mặt.

Tiếng chuông điện thoại cất lên cắt ngang dòng cảm xúc kéo tôi về với thực tại. Sếp ra deadline : “ Tối nay hạn chót bài viết 2000 chữ … tít” Vâng thế đấy mà mẹ cứ bảo làm nghề thơ thẩn ra vào ngẩn ngơ 😤 chạy KPI chữ ra cơm cũng lắm nỗi nhọc nhằn… Và trời vẫn đang rả rít …

Gửi bình luận