Đêm…

Đêm khuya ! Ah… mà cũng chưa khuya lắm, 22h30 có khi đó chỉ là giờ bắt đầu dạo phố. Riêng với tôi thì đã là nửa giấc ngủ rồi… thôi thì có lẽ do mỗi người một thói quen, không biết từ khi nào với tôi 7h đã gọi là tối muộn và chỉ muốn về nhà, về để ngủ… để nghĩ… để làm gì cũng được miễn là về nhà.

Cuộc sống đôi khi ta mải chạy theo mãi với tới những điều xa tầm tay mà quên đi mất bản thân ta cũng có giá trị riêng mà vô tình hay hữu ý lại bị chính ta bỏ quên !

Cuộc đời ngắn lắm và chỉ có duy nhất một lần để sống! Đừng mải mong cầu bất cứ gì chưa hoặc không là của mình, cứ cố gắng tạo nên giá trị cho chính bản thân để không phải hối tiếc về sau.

Và đêm với tôi là để bên gia đình, nhìn bọn trẻ ngủ và nhủ lòng ngủ thôi mai ta lại cố gắng tiếp, ngủ ngon nhé !

Gửi bình luận