Đêm…

Đêm khuya ! Ah… mà cũng chưa khuya lắm, 22h30 có khi đó chỉ là giờ bắt đầu dạo phố. Riêng với tôi thì đã là nửa giấc ngủ rồi… thôi thì có lẽ do mỗi người một thói quen, không biết từ khi nào với tôi 7h đã gọi là tối muộn và chỉ muốn về nhà, về để ngủ… để nghĩ… để làm gì cũng được miễn là về nhà.

Cuộc sống đôi khi ta mải chạy theo mãi với tới những điều xa tầm tay mà quên đi mất bản thân ta cũng có giá trị riêng mà vô tình hay hữu ý lại bị chính ta bỏ quên !

Cuộc đời ngắn lắm và chỉ có duy nhất một lần để sống! Đừng mải mong cầu bất cứ gì chưa hoặc không là của mình, cứ cố gắng tạo nên giá trị cho chính bản thân để không phải hối tiếc về sau.

Và đêm với tôi là để bên gia đình, nhìn bọn trẻ ngủ và nhủ lòng ngủ thôi mai ta lại cố gắng tiếp, ngủ ngon nhé !

Tuổi thơ như chiếc gối êm 🍀🍀🍀

Mưa …

Mưa rơi rả rích cả ngày khiến cả thành phố nhỏ bé này ướt sũng. Cái cảm giác nằm nhà thì bức bối mà bước ra đường lại ngán ngẩm vì ẩm ướt, bao nhiêu thứ thời trang hay phong cách đều xếp xó nhường chỗ cho quần short và t-shirt, bonus thêm cho đôi dép kẹp siêu địa hình là ra outfit ngày mưa. Thế đấy, dù ngán ngẩm vẫn đi thôi vì ở nhà thì không tài nào tìm ra cảm xúc để viết mà deadline thì đã dí đến cổ rồi 🌝

Bước ra đường là mẹ lại bảo : “Bao nghề không làm lại đi làm cái nghề viết văn với viết vở !” Cười méo xệch với mẹ một cái rồi chạy vội ra đường TẠI CON GÁI MẸ ẨM ƯƠNG NÊN NÓ THẾ 😅

Đến nơi quán quen là cả người vừa kịp ướt nhẹ, vì cái thói quen lười biếng mặc áo mưa. Ngồi vào cái góc quen, mưa vẫn rơi rả rích và có một dòng cảm xúc len nhẹ theo lời nhạc trong quán “… tuổi thơ như chiếc gối êm, êm cho tuổi già úp mặt …” lời bài hát Mẹ tôi của nhạc sỹ Trần Tiến. Vâng … tuổi thơ ! Vậy là mình kịp già rồi…

Cuộc sống xoay vần con người ta với bao nỗi lo cơm, áo, gạo, tiền… đôi khi một chút thoáng qua cũng khiến ta ngơ ngẩn. Đâu đó một mùi hương, một khung cảnh, một món ăn… lại làm ta bồi hồi nhớ, ngậm ngùi thương… và thèm. Thèm được cảm giác bé lại, tận hưởng chút gì đó của ngày xưa. Thế đấy, ai cũng có một chiếc gối êm để tựa đầu úp mặt.

Tiếng chuông điện thoại cất lên cắt ngang dòng cảm xúc kéo tôi về với thực tại. Sếp ra deadline : “ Tối nay hạn chót bài viết 2000 chữ … tít” Vâng thế đấy mà mẹ cứ bảo làm nghề thơ thẩn ra vào ngẩn ngơ 😤 chạy KPI chữ ra cơm cũng lắm nỗi nhọc nhằn… Và trời vẫn đang rả rít …

Bạn chỉ thất bại khi bạn từ bỏ !

Cuộc đời mỗi người đều bắt đầu trong tiếng khóc và những giọt nước mắt. Đây chẳng phải là lời tiên tri đầu tiên cho cuộc đời của chúng ta sao?!

Tiếng khóc mạnh mẽ như lời khẳng định của đứa bé vừa chào đời đã nỗ lực hết sức để đến với cuộc đời.

Những giọt nước mắt hạnh phúc của mẹ người đã đi cùng đứa con bé bỏng suốt 40 tuần thai nghén.

Giọt nước mắt của vui mừng của người cha lần đầu tiên được bế trên tay đứa con bao ngày chờ đợi.

Nói như thế để ta hiểu rằng không có gì là dễ dàng trong cuộc đời này cả. Để được thành công bạn phải nỗ lực hết sức mình như đứa trẻ muốn chào đời phải cố gắng tiến về phía trước dù chưa biết phía trước là gì, và khi chúng ta cố gắng hết sức mình chúng ta nhận ra trên con đường nỗ lực này không ai phải đơn độc cả. Chỉ cần đủ mạnh mẽ và kiên trì với lòng quyết tâm cao độ BẠN SẼ LÀM ĐƯỢC 🍀

Áp lực !!!

Trách nhiệm khiến tôi căng thẳng, cô đơn và lạc lõng trong chính căn nhà của mình. Không biết tự khi nào tôi bỗng thấy vừa nhớ đến da diết mà lại sợ đến tận cùng như vậy.

Đêm về là khoảnh khắc tôi thích nhất khi mọi thứ dường như buông tôi ra không dày vò, xâu xé tâm can tôi nữa. Nhưng trốn tránh để làm gì khi ngày mai cũng sẽ đến?!

Ước gì! Phải chi! Giá như! Đều là những câu cảm thán vô nghĩa. Chỉ có một lựa chọn hoặc đi tiếp hoặc buông xuôi.

Cố lên tôi ơi, đến khi nào còn có thể !!!

Canh khổ qua 🍲🍲🍲

Ngày còn bé mỗi khi thấy nồi canh khổ qua là nhăn mặt với bà với mẹ. Món canh đắng nghét chẳng có gì ngon mà cứ mỗi khi nhà có giỗ có TẾT là y như rằng có nồi canh khổ qua …

Giờ khi lớn lên có gia đình, rồi làm mẹ hai thiên thần nhỏ thì không biết tự khi nào lại thấy nhớ nồi canh khổ qua ngày xưa… Giữa bộn bề cuộc sống đôi khi cũng nấu vội được món canh ngày xưa, nhưng mùi của khói bếp, tiếng rộn ràng trong nhà ngoài ngõ ngày giỗ ngày TẾT thì không còn nữa… Chạnh lòng Nhớ …

Nhớ hoài câu nói của Bà : Ăn canh khổ qua cho cái khổ qua đi con ah🍀

Con giờ đã hiểu tại sao món canh có đắng có cay có ngọt bùi này lại thân quen đến lạ. Vì cuộc sống vốn đủ đắng cay mà cũng đầy ngọt bùi…

Món quà vô giá 🍀

Con cái là món quà lớn nhất của cha mẹ 🍀 Kỳ vọng là điều không tránh khỏi nhưng đôi khi cũng cần một chút thấu hiểu và sẻ chia _ Hãy là người bạn cùng con lớn khôn 🍀 CHỈ CẦN LẮNG NGHE VÀ TRÒ CHUYỆN CÙNG NHAU 🍀

Lời ngỏ 🍀🍀🍀

Nơi kết nối cảm xúc, tái tạo năng lượng sau tất cả bộn bề cuộc sống !

Là những rung cảm bất chợt thoáng qua khiến ta nhớ về một ai đó, nơi nào đó, hay một kỷ niệm xa xưa ùa về.

Là những mệt nhọc áp lực bộn bề cuộc sống không biết tỏ cùng ai.

Là những nuối tiếc vì bỏ lỡ điều gì đó.
Nhiều và rất nhiều nữa những khó nói …

Làm sao nhẹ lòng bước qua … tất cả hãy buông bỏ ở đây MỘT TÁCH TRÀ hàn huyên giữa những người xa lạ và để lại mệt mỏi muộn phiền cùng nhau bước tiếp 🍀